Ly Qua ngó Diệp Huyên, cười nói: “Diệp công tử, thực ra kế hoạch của trưởng lão cũng không phải không được. Đương nhiên, đây cũng phải xem thử coi Diệp công tử có thể cho Thần Qua Tộc ta cái gì”.

Đàm phán!

Nàng ta muốn xem con bài chưa lật của Diệp Huyên!

Không có át chủ bài?

Ta còn nói với ngươi cái quỷ ấy!

Diệp Huyên ngẫm nghĩ rồi đáp: “Ta muốn so đấu với cô nương!”

So đấu!

Ly Qua nhìn Diệp Huyên nói: “Được thôi!”

Diệp Huyên cười bảo: “Đổi một nơi khác!”

Ly Qua gật đầu.

Hai người trực tiếp biến mất khỏi tại chỗ!

Trong điện, lão Trương quỳ rạp trên mặt đất, sắc mặt như tro tàn.

Thôi tiêu rồi!

Bấy giờ, Nam Du Du đi vào trong điện thấy lão Trương quỳ rạp dưới đất thì ngây người, hỏi: “Lão Trương, ông làm gì vậy?”

Lão Trương không nói gì.

Nam Du Du lại nói: “Lão Trương, xây dựng thư viện cần một số vốn, ông chuyển chút trước cho ta đi!”

Lão Trương: “…”

Ở một nơi nào đó trong hư không, Ly Qua nhìn Diệp Huyên cười nói: “Diệp công tử, đừng làm ta thất vọng đó!”

Diệp Huyên gật đầu: “Được!”

Hắn vừa dứt lời bèn mở tay ra rồi khẽ nhấn, hư không xung quanh lập tức bị gấp thành một đường chỉ. Cùng lúc đó, kiếm Thanh Huyên cũng xuất hiện!

Ly Qua thấy cảnh đó thì nụ cười trên mặt thoáng chốc cứng đờ!

Kiếm ra!

Vèo!

Kiếm quang lóe lên!

Lúc này, Ly Qua cũng giơ tay phải lên rồi khẽ ấn xuống, một luồng sáng đen bắn ra

Đùng!

Mảnh tinh vực rộng lớn giữa hai người bỗng chốc bị nghiền nát!

Một lúc lâu sau, Diệp Huyên và Ly Qua xa xa nhìn nhau.

Cả hai cứ thế nhìn đối phương!

Từ lòng bàn tay Ly Qua có máu chảy xuống!

Mà khóe miệng Diệp Huyên cũng chậm rãi tràn ra một tia máu tươi!

Giờ phút này, cả hai cùng nhìn nhau cười.

Ly Qua cười hỏi: “Trà Tiên Linh ở Hoang Thành rất ngon, cùng đi uống thử nhé?”

Diệp Huyên cười đáp: “Đương nhiên là được rồi!”

Hai người đồng loạt biến mất.